Người mẹ nghèo và đứa con học giỏi
"Tôi thì thiếu thốn sao cũng được nhưng đứa con gái này thì nhất quyết bằng giá phải được đi học. Con gắng sức học thì mình gắng sức nuôi". Người mẹ có dáng gầy nhỏ, bị hỏng một mắt, tuyên bố chắc nịch như thế dù gần 20 năm qua, bà đã một thân một mình nuôi con ăn học. Và đứa con gái - học sinh Trường THPT chuyên Lương Thế Vinh đã không phụ lòng mẹ...
Mẹ...

Người mẹ tên là Nguyễn Thị Cậy, 59 tuổi, quê ở tỉnh Hà Tây. Hơn 20 năm tham gia trong quân đội, bà làm chị nuôi cho Trường Kỹ thuật phòng không (Bộ Quốc phòng) đóng tại phường Bình Đa (TP. Biên Hòa). Năm 1987, khi bà vừa sinh con xong cũng là lúc đơn vị chuyển địa bàn về miền Bắc. Bà nghỉ hẳn công việc nhà nước, trở về căn nhà tập thể mà đơn vị cấp cho mẹ con bà với nghề đan lát hàng thủ công. Mắt trái của bà vốn bị cườm nước đã trở nên kém hẳn và không còn khả năng nhìn được. Bà Cậy kể, làm thâu đêm suốt sáng nhưng thu nhập từ nghề đan lát gia công chẳng đáng là bao nên cuộc sống của hai mẹ con cứ thiếu trước hụt sau. Thấy hoàn cảnh bà khó khăn, Hội Cựu chiến binh, Hội Liên hiệp phụ nữ phường đã xét duyệt cho bà một suất vay ngân hàng. Cầm 3 triệu đồng xóa đói giảm nghèo, hai mẹ con bàn tính chuyện nuôi heo. Phần đất phía sau căn nhà tập thể được ngăn ra làm chuồng nuôi heo. Bà tính: "Chịu khó bỏ công chăn nuôi, gầy dựng đàn heo kết hợp với nghề đan lát thì cũng có thể cải thiện cuộc sống. Nếu tằn tiện thì cũng đủ cho chi tiêu của hai mẹ con. Thật ra, tôi tính chuyện nuôi heo là để dành dụm cho ngày mai vì các bác hàng xóm thấy con gái học hành chăm ngoan đã khuyên tôi cố gắng cho con học đến nơi đến chốn". Nhưng thật không may, 6 con heo đang thời kỳ lớn, qua một đợt dịch bệnh đã mang luôn cả vốn lẫn niềm hy vọng của mẹ con bà ra đi. Đồng vốn hỗ trợ của ngân hàng giờ trở thành món nợ mà: "Mẹ con tôi không cách gì trả nổi dù có cố gắng thức khuya dậy sớm, nhận hàng về đan nhiều hơn. Biết chuyện, hàng xóm và những đồng đội của đơn vị cũ, người ít thì năm chục, một trăm, người nhiều thì vài trăm ngàn đồng góp lại giúp tôi trang trải số tiền đã vay. Thực lòng, họ sợ tôi không đủ sức thì chuyện học của Vân Anh bị gãy ngang thì uổng lắm".
Mấy năm gần đây, nhờ người quen giới thiệu, bà đi giúp việc nhà cho một gia đình, cũng là cách để bà kiếm thêm tiền để đứa con gái ít bận lòng chuyện cơm áo mà chuyên tâm học hành. 18 năm qua, bà lặng lẽ nuôi đứa con gái duy nhất, cũng là đứa con từ lúc mang thai đã không được cha nhìn nhận.
Và con...
Con gái tên là Nguyễn Thị Vân Anh - một gương mặt rất quen thuộc của lớp 12 chuyên Hóa Trường THPT chuyên Lương Thế Vinh với nhiều giải thưởng đặc biệt: Ba năm học phổ thông là ba năm Vân Anh giữ danh hiệu học sinh xuất sắc nhất lớp và giải nhất học sinh giỏi tỉnh; Huy chương bạc Olympic lớp 10 và Huy chương vàng Olympic lớp 11, giải ba quốc gia vượt cấp lớp 11 và giải nhì quốc gia lớp 12. Với giải nhì quốc gia lớp 12, Vân Anh được gọi vào đội dự tuyển chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi Hóa quốc tế. Đặc biệt hơn, Vân Anh còn được tuyển thẳng vào khoa Hóa Trường đại học sư phạm TP.Hồ Chí Minh.
Vân Anh cho biết, từ khi ý thức được hoàn cảnh kém may mắn của mình và việc học rất quan trọng với mẹ con mình, Vân Anh càng cố gắng học tập. Thương mẹ bệnh tật, vất vả nên ngay từ khi học lớp 6, Vân Anh đã biết phụ mẹ những gì có thể làm được, từ cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa đến chăn nuôi heo, đan lát... Vân Anh tự nhận: "Thi vào lớp chuyên Hóa Trường THPT chuyên Lương Thế Vinh là một quyết định liều lĩnh, lúc đó đứa bạn thân rủ thì em thi thử, vậy mà kết quả lại đậu hạng nhì. Không ngờ quyết định liều lĩnh này lại mang đến cho em nhiều điều may mắn: Có điều kiện học tập thật tốt và được học không tốn tiền. Ngoài ra, nếu mình biết cố gắng thì sẽ tìm được nhiều học bổng". Vân Anh có trong tay rất nhiều học bổng của trường và các tổ chức, cá nhân tài trợ như Công ty xổ số kiến thiết Đồng Nai, Công ty WMEP... Đặc biệt, Vân Anh còn là gương mặt được bình chọn nhận học bổng Odon Vallet (học bổng mang tên nhà khoa học Pháp dành cho học sinh giỏi tự nhiên).
Căn nhà của hai mẹ Vân Anh rất nhỏ, nằm sâu trong con hẻm của phường Bình Đa, không có tài sản gì quý giá ngoài chiếc ti vi đời cũ "của người quen bán lại khoảng bảy trăm ngàn từ tiền học bổng và dành dụm của hai mẹ con"- Bà Cậy khoe trong khi lôi ra từ chiếc tủ cũ xì vô số giấy khen, bằng khen, khánh vàng của Vân Anh...
Thu Trang
|